Sân Gillette, Boston, ngày 10 tháng 7 — Có một khoảnh khắc trong mỗi kỳ World Cup khi những kẻ mộng mơ hết đường. Khi đội bóng mà tất cả mọi người đều muốn tin tưởng — đội bóng mang cả một lục địa trên vai — cuối cùng cũng gặp phải bức tường không thể vượt qua.
Đối với Maroc, khoảnh khắc đó đến ở phút thứ 60 tại sân Gillette. Kylian Mbappé — người đàn ông đã đá hỏng phạt đền trong hiệp một, người đàn ông đã bị Yassine Bounou cản phá suốt một giờ đồng hồ — nhận đường chuyền từ một cậu bé 19 tuổi, cắt vào trong, và vung chân đưa bóng cong vào góc xa.
Phép màu của Những chú Sư tử Atlas đã kết thúc. Pháp tiến vào bán kết. Và hy vọng cuối cùng của châu Phi đã bị dập tắt.
Sức Nặng Của Cả Một Lục Địa
Maroc bước vào trận đấu này mang trên vai nhiều hơn là chỉ tham vọng của riêng mình. Họ là đội bóng châu Phi cuối cùng còn trụ lại — đại diện duy nhất của một lục địa chưa từng sản sinh ra một đội vào bán kết World Cup ngoài chính thành tích lịch sử của họ năm 2022. Ghana đã về nước. Senegal đã về nước. Ai Cập đã về nước. Chỉ còn Maroc.
Và trong 60 phút, họ đã khiến cả một lục địa tin tưởng.
Bounou cản phá quả phạt đền của Mbappé ở phút 25 — bay người sang phải, hai bàn tay mạnh mẽ, đẩy bóng ra ngoài. Các cổ động viên Maroc phía sau khung thành bùng nổ. Mbappé đứng im, hai tay chống hông, nhìn chằm chằm vào vị trí quả bóng vừa nằm. Đó là khoảnh khắc khiến bạn nghĩ: có lẽ. Chỉ có lẽ thôi.
Hàng thủ Maroc đứng vững. Achraf Hakimi — bạn thân của Mbappé và là đồng đội cũ ở PSG — có mặt ở khắp mọi nơi, chặn những quả tạt, theo sát những pha di chuyển, lao người cản phá những cú sút. Issa Diop và Chadi Riad tạo thành bức tường ở trung tâm. Sơ đồ 4-2-3-1 đã từng làm nản lòng Canada và Hà Lan đang hoàn thành nhiệm vụ của nó.
Hết hiệp một: 0-0. Maroc chỉ còn cách bán kết 45 phút.
Khoảnh Khắc Giấc Mơ Tan Vỡ
Hiệp hai khác hẳn. Pháp bước ra sân nhanh hơn, sắc bén hơn, cấp bách hơn. Didier Deschamps đã có những điều chỉnh — đẩy Désiré Doué rộng hơn, kéo giãn khối phòng ngự của Maroc, tạo ra những khoảng trống không tồn tại trong hiệp một.
Phút 60, khoảng trống xuất hiện. Doué — 19 tuổi, chơi trận tứ kết World Cup đầu tiên trong đời — chọc khe xuyên qua hai trung vệ Maroc. Mbappé canh thời điểm chạy chỗ hoàn hảo. Một chạm kiểm soát. Một chạm cắt vào trong. Một chạm vung chân đưa bóng cong qua Bounou.
1-0. Các cổ động viên Maroc im lặng. Mbappé trượt trên đầu gối về phía cột cờ góc, hai tay dang rộng. Người đàn ông đã đá hỏng phạt đền vừa ghi bàn thắng làm tan nát trái tim châu Phi.
Sáu phút sau, mọi chuyện kết thúc. Mbappé kéo ba hậu vệ về phía mình bên cánh trái, rồi chuyền bóng cho Ousmane Dembélé. Cầu thủ chạy cánh của Barcelona một chạm rồi tung cú sút căng như kẻ chỉ vào góc xa. 2-0. Đôi vai các cầu thủ Maroc trĩu xuống. Họ biết rồi.
Những Giọt Nước Mắt
Sau tiếng còi kết thúc trận đấu, Hakimi — bạn thân nhất của Mbappé — bước qua sân và ôm lấy anh. Hai người đàn ông đứng đó một lúc lâu, tay ôm lấy nhau, trao đổi những lời chỉ có hai người họ nghe thấy. Đôi mắt Hakimi đỏ hoe. Biểu cảm của Mbappé là sự tôn trọng, không phải ăn mừng.
Hình ảnh đó — hai người bạn, hai đồng đội cũ ở PSG, hai trong số những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới, ôm nhau sau khi một người vừa kết thúc giấc mơ của người kia — nắm bắt tất cả những gì khiến World Cup vừa đẹp đẽ vừa tàn nhẫn.
Các cầu thủ Maroc bước về phía cổ động viên của mình, vỗ tay. Những cổ động viên Maroc — hàng nghìn người, khoác trên mình sắc đỏ và xanh — vỗ tay đáp lại. Họ hát. Họ vẫy cờ. Họ ăn mừng một đội bóng đã trao cho họ tất cả.
Những Gì Maroc Đã Cho Chúng Ta
Hành trình World Cup của Maroc không nên được nhớ đến vì thất bại 2-0. Nó nên được nhớ đến vì những gì đã xảy ra trước đó.
Họ đánh bại Hà Lan trên chấm luân lưu ở vòng 32 đội — một đêm căng thẳng và nước mắt ở Dallas. Họ hủy diệt Canada 3-0 ở vòng 16 đội — Azzedine Ounahi lập cú đúp, Soufiane Rahimi ghi bàn thứ ba. Họ trở thành đội bóng châu Phi đầu tiên lọt vào tứ kết World Cup hai kỳ liên tiếp.
Họ làm điều đó với phong cách. Họ dẫn đầu giải đấu về tỷ lệ rê bóng thành công. Họ chơi bóng với sự dũng cảm của một đội tin rằng mình xứng đáng có mặt ở đây. Và họ đã trao cho bóng đá châu Phi thứ mà nó luôn khao khát: sự ổn định ở đẳng cấp cao nhất.
Pháp: Cỗ Máy Tiếp Tục Vận Hành
Pháp giờ chỉ còn cách hai chiến thắng nữa để bảo vệ ngôi vương World Cup. Họ đã lọt vào ba kỳ bán kết liên tiếp — một thành tích xuất sắc bền vững mà chưa đội tuyển nào làm được kể từ Tây Đức những năm 1980.
Mbappé giờ có 20 bàn thắng World Cup — kém kỷ lục mọi thời đại 21 bàn của Lionel Messi đúng một bàn. Anh có tám bàn ở giải đấu này, ngang bằng Messi trong cuộc đua Chiếc giày Vàng. Anh đá hỏng phạt đền, rồi ghi bàn thắng quan trọng nhất. Đó là điều mà những nhà vô địch làm.
Dembélé có năm bàn. Doué, ở tuổi 19, đã tự giới thiệu mình trên sân khấu thế giới. Hàng tiền vệ Tchouaméni và Camavinga là bức tường thép. Hàng thủ vững chắc. Băng ghế dự bị dày dạn.
Pháp sẽ đối đầu Tây Ban Nha hoặc Bỉ ở bán kết. Họ sẽ là ứng cử viên. Họ đã từng ở đây trước đây. Họ biết đường đi.
Và ở đâu đó trên khán đài sân Gillette, một cổ động viên Maroc giơ tấm biển viết: “Chúng tôi đã làm châu Phi tự hào.” Họ đã làm được. Họ thực sự đã làm được.