Sân BC Place, Vancouver, ngày 8 tháng 7 — Có những trận đấu bạn xem bằng mắt. Và có những trận đấu bạn cảm nhận trong lồng ngực, trong cổ họng, trong thâm tâm. Thụy Sĩ gặp Colombia là loại thứ hai.
Trong 120 phút, không có gì xảy ra. Và mọi thứ đã xảy ra. Một cú đánh đầu dội xà ngang từ chối cả một quốc gia. Một cơ hội vàng bị sút vọt xà lên bầu trời đêm Vancouver. Một thủ môn trở thành bức tường. Và rồi — năm loạt luân lưu, một pha cản phá, và 72 năm chờ đợi, kết thúc.
Thụy Sĩ đã giành vé vào tứ kết World Cup. Họ đánh bại Colombia 4-3 trên chấm phạt đền sau trận hòa 0-0 đồng thời là trận đấu nhàm chán nhất và hồi hộp nhất của giải đấu này. Để tôi giải thích.

Nỗi Đau Của Sự Chờ Đợi
Hãy tưởng tượng bạn là một cổ động viên bóng đá Thụy Sĩ. Đất nước của bạn lần cuối cùng lọt vào tứ kết World Cup là năm 1954. Đó là 72 năm trước. Winston Churchill vẫn còn là Thủ tướng Vương quốc Anh. World Cup đầu tiên mới chỉ 24 tuổi. Hầu hết những người đang ăn mừng trên đường phố Bern và Zurich đêm nay còn chưa ra đời khi Thụy Sĩ lần cuối chơi ở tứ kết World Cup.
Bây giờ hãy tưởng tượng xem trận đấu này. 90 phút, không có gì. Thêm 30 phút nữa, không có gì. Xà ngang ở một đầu sân. Cơ hội vàng bị bỏ lỡ ở đầu kia. Tim bạn nghẹn ở cổ họng suốt hai tiếng đồng hồ. Và rồi — luân lưu.
Đây là ý nghĩa của việc làm một cổ động viên bóng đá. Đây là sự tra tấn tuyệt đẹp của môn thể thao chúng ta yêu.
Người Hùng: Gregor Kobel
Mỗi loạt luân lưu đều cần một người hùng. Thụy Sĩ đã tìm thấy người hùng của mình trong Gregor Kobel.
Thủ môn của Borussia Dortmund đã xuất sắc trong suốt 120 phút — cản phá cú sút của Puerta trong hiệp một, đẩy cú sút xa của Campaz qua xà trong hiệp phụ, làm chủ khu vực cấm địa với uy quyền của một người biết rằng đây là đêm của mình.
Nhưng loạt luân lưu thứ tư mới là khoảnh khắc của anh. Cucho Hernández bước lên. Tỷ số 2-2. Kobel thu mình trên vạch vôi, mắt dán vào quả bóng. Hernández chạy đà. Kobel bay người sang phải. Hai tay. Đẩy bóng ra. BC Place bùng nổ.
Kobel không ăn mừng cuồng nhiệt. Anh chỉ gật đầu, như thể nói rằng: đây là việc tôi làm. Đây là con người tôi.
Kẻ Phản Diện: Jaminton Campaz
Bóng đá thật tàn nhẫn. Nó tạo ra anh hùng và kẻ phản diện trong cùng một hơi thở, đôi khi trong cùng một khoảnh khắc.
Jaminton Campaz sẽ không ngủ ngon đêm nay. Ở phút 115, với tỷ số 0-0 và loạt luân lưu đang đến gần, Granit Xhaka đã mắc sai lầm. Đội trưởng Thụy Sĩ — cầu thủ giàu kinh nghiệm nhất trên sân — phá bóng hỏng và tặng bóng cho Campaz. Cầu thủ vào sân thay người của Colombia đối mặt với Kobel. Một chọi một. Cả sân vận động nín thở.
Anh ấy sút vọt xà. Lên bầu trời đêm Vancouver.
Campaz quỳ xuống. Các đồng đội nhìn anh với ánh mắt không thể tin nổi. Ở đâu đó tại Colombia, hàng triệu người ôm đầu. Họ biết. Trong bóng đá, khi bạn bỏ lỡ một cơ hội như thế, bạn sẽ không có cơ hội thứ hai.
Campaz đã ghi bàn trong loạt luân lưu của mình. Nhưng như vậy là không đủ. Cú sút hỏng ở phút 115 sẽ là hình ảnh ở lại với anh — và với Colombia — trong một thời gian rất dài.
Người Chuộc Lỗi: Rubén Vargas
Loạt thứ năm. Thụy Sĩ dẫn 3-2. Luis Díaz vừa ghi bàn để giữ Colombia sống sót. Áp lực giờ đây đè lên vai Rubén Vargas.
Nếu Vargas ghi bàn, Thụy Sĩ đi tiếp. Nếu anh đá hỏng, Colombia có thêm một cơ hội. Sức nặng của 72 năm — 1934, 1938, 1954, và tất cả những thất bại ở giữa — đặt trên vai anh.
Vargas đặt bóng lên chấm phạt đền. Anh hít một hơi thật sâu. Anh chạy đà. Anh đánh lừa Camilo Vargas bay người sai hướng. Bóng nằm gọn trong góc lưới.
Thụy Sĩ 4-3 Colombia. Lời nguyền đã bị phá vỡ.
Vargas bị các đồng đội vây lấy. Kobel được nâng lên vai. Băng ghế dự bị Thụy Sĩ tràn xuống sân. Và ở đâu đó trên khán đài, những cổ động viên Thụy Sĩ — nhiều người đã vượt nửa vòng trái đất để đến đây — đã khóc những giọt nước mắt hạnh phúc.
Trái Tim Tan Vỡ: Colombia
Hãy dành một chút cảm thông cho Colombia. Họ bước vào trận đấu này với thành tích bất bại tại giải. Họ có James Rodríguez — cầu thủ giữ kỷ lục ra sân nhiều nhất cho Colombia tại World Cup — điều tiết nhịp độ ở hàng tiền vệ. Họ có Luis Díaz lao vào hàng thủ với sự dũng cảm của một người tin rằng mình không thể bị ngăn cản. Họ có 15 cú sút so với 7 của Thụy Sĩ.
Và họ đã thua.
Các cầu thủ Colombia gục xuống sân sau quả phạt đền quyết định của Vargas. Díaz không thể được an ủi. J-Rod nhìn xa xăm, giấc mơ World Cup của anh — có lẽ là lần cuối cùng — đã kết thúc. Davinson Sánchez, người có quả phạt đền dội xà, vùi mặt vào áo.
Đây là sự tàn nhẫn của World Cup. Bạn có thể áp đảo. Bạn có thể tạo ra cơ hội. Bạn có thể là đội chơi hay hơn trong 120 phút. Và vẫn thua.
Điều Gì Tiếp Theo
Thụy Sĩ sẽ đối đầu Argentina ở tứ kết. Nhà đương kim vô địch. Lionel Messi. Đội bóng vừa tạo nên màn lội ngược dòng kịch tính nhất giải đấu trước Ai Cập.
Thụy Sĩ sẽ không quan tâm. Họ đã chờ đợi 72 năm cho điều này. Họ có một thủ môn đang đạt phong độ đỉnh cao nhất trong sự nghiệp. Họ có một hàng thủ chưa để thủng lưới bàn nào trong bốn trận. Họ có một niềm tin được tôi luyện trong 120 phút đau đớn và năm loạt luân lưu hoàn hảo.
Argentina là ứng cử viên. Messi là Messi. Nhưng Thụy Sĩ đã loại hai đội Nam Mỹ — Uruguay và Colombia. Họ sẽ không sợ đội thứ ba.
Trận tứ kết diễn ra vào ngày 11 tháng 7 tại Kansas City. Thụy Sĩ đã làm nên lịch sử. Giờ họ muốn làm nên nhiều hơn nữa.