Murat Yakin thiết lập Thụy Sĩ trong sơ đồ 4-2-3-1 được thiết kế để hấp thụ áp lực và phản công. Chiến lược này là phản ứng trực tiếp với đối thủ — và với người đàn ông trên băng ghế đối diện.
Vladimir Petkovic, huấn luyện viên Algeria, đã quản lý Thụy Sĩ trong bảy năm. Ông biết các mẫu chuyền bóng của Granit Xhaka. Ông biết xu hướng phòng ngự của Manuel Akanji. Ông biết cách di chuyển của Embolo. Về lý thuyết, ông có hồ sơ chiến thuật đầy đủ về đội bóng cũ của mình.
Yakin, người từng học tập dưới thời Petkovic, đã dự đoán được điều này. Ông điều chỉnh đội hình để thu hẹp không gian rộng mà Algeria của Petkovic sẽ cố gắng khai thác. Ông làm dày hàng tiền vệ để phá vỡ lối chơi xây dựng của Algeria. Và ông tin tưởng các cầu thủ trẻ của mình làm những gì mà thế hệ cũ không thể.

Phút Thứ 10: Manzambi + Embolo
Bước đột phá đến từ một pha phản công — vũ khí nguy hiểm nhất của Thụy Sĩ. Một pha mất bóng ở hàng tiền vệ, chuyển đổi nhanh, và bóng đến chân Johan Manzambi bên cánh trái.
Manzambi, 20 tuổi, vượt qua hai hậu vệ và đến đường biên ngang. Đường tạt bóng thấp của anh tìm thấy Embolo, người đã căn thời gian chạy chỗ hoàn hảo. Một pha dứt điểm chân trái đơn giản. 1-0.
Đây là lần tham gia bàn thắng thứ tư của Manzambi tại giải đấu — ba bàn thắng và hai pha kiến tạo. Anh trở thành cầu thủ thứ ba từ 21 tuổi trở xuống trực tiếp tham gia vào ít nhất bốn bàn thắng tại một kỳ World Cup trong thế kỷ này, cùng với Thomas Muller (2010) và Kylian Mbappe (2018). Giá trị thị trường của anh được báo cáo đã tăng vọt từ 8 triệu euro lên 50 triệu euro.
Trong khi đó, Embolo trở thành cầu thủ Thụy Sĩ đầu tiên ghi bàn ở hai kỳ World Cup khác nhau. Anh hiện đã đóng góp vào bàn thắng trong bốn trận World Cup liên tiếp — một kỷ lục của Thụy Sĩ kể từ khi thống kê chi tiết bắt đầu vào năm 1966.
Phút Thứ 46: Nhát Dao Của Ndoye
Nếu bàn thắng đầu tiên là một kiệt tác phản công, thì bàn thắng thứ hai là một món quà — và Thụy Sĩ đã nhận lấy nó một cách tàn nhẫn. Vài giây sau khi hiệp hai bắt đầu, hàng phòng ngự Algeria thất bại trong việc phá bóng thông thường. Dan Ndoye thu thập bóng ở rìa vòng cấm và tung cú sút bay vào góc xa. 2-0.
Trận đấu kết thúc. Thụy Sĩ giờ đây có thể rút lui vào vùng thoải mái của họ: Xhaka kiểm soát nhịp độ, Akanji chỉ huy hàng phòng ngự, và toàn đội thực hiện lối phản công khối thấp đã trở thành thương hiệu của họ.
Nghịch Lý Petkovic
Lợi thế trước trận của Petkovic — kiến thức sâu sắc về đội bóng cũ của ông — hóa ra lại là sự hủy diệt của ông. Ông đã chuẩn bị cho Thụy Sĩ mà ông biết. Nhưng Thụy Sĩ mà ông đối mặt đã tiến hóa.
Biến số then chốt là Manzambi. Trong thời gian Petkovic nắm quyền, Manzambi là một triển vọng trẻ, không phải cầu thủ quốc tế chính thức. Anh không có trong cơ sở dữ liệu chiến thuật của Petkovic. Và anh chính là cầu thủ đã phá hủy kế hoạch trận đấu của Algeria chỉ bằng một pha chạy chỗ và một đường tạt bóng.
Algeria kiểm soát bóng nhiều hơn — 56% so với 44% của Thụy Sĩ. Họ có nhiều đường chuyền hơn, nhiều pha tấn công hơn, nhiều lợi thế lãnh thổ hơn. Nhưng họ chỉ có hai cú sút trúng đích. Thụy Sĩ có năm, và ghi bàn từ hai trong số đó.
Riyad Mahrez, linh vật của Algeria, bị phong tỏa hoàn toàn. Petkovic thay anh ra ở phút 72 — lá cờ trắng từ một huấn luyện viên đã hết ý tưởng.
Phút Thứ 81: Cú Sút Trượt Được Cả Thế Giới Nghe Thấy
Không có báo cáo trận đấu nào hoàn chỉnh nếu không nhắc đến phút thứ 81. Denis Zakaria tạt bóng hoàn hảo đến cột xa. Thủ môn Algeria và cả hai trung vệ đã bị kéo về phía Embolo ở cột gần. Khung thành trống trải. Fabian Rieder, vào sân thay người, cách vạch vôi ba mét. Anh sút. Anh trượt.
Bóng bay ra ngoài. Sân vận động há hốc miệng. Mạng xã hội bùng nổ. “Bà tôi cũng có thể ghi bàn đó” trở thành meme của ngày hôm đó.
May mắn cho Rieder, Thụy Sĩ đã dẫn trước 2-0. Cú sút trượt trở thành chú thích thay vì bi kịch — một khoảnh khắc hài hước trong một màn trình diễn chuyên nghiệp đến tàn nhẫn.
Tiếp Theo Là Gì
Thụy Sĩ chờ đợi đội thắng giữa Colombia và Ghana ở vòng 16 đội. Lần đầu tiên sau 88 năm, họ bước vào một trận đấu loại trực tiếp World Cup không phải với tư cách là đội đang cố phá vỡ lời nguyền, mà là đội đã phá vỡ nó.
Manzambi 20 tuổi. Ndoye 23 tuổi. Embolo 29 tuổi. Đây không phải là Thụy Sĩ cũ — đội bóng luôn tìm cách thua khi điều đó quan trọng nhất. Đây là Thụy Sĩ mới: trẻ trung, nhanh nhẹn, hiệu quả và nguy hiểm.
Họ không phải là ứng cử viên vô địch World Cup. Nhưng sau 88 năm chờ đợi, họ đã giành được quyền để mơ ước.